R̼ù̼n̼g̼ m̼ì̼n̼h̼ v̼ớ̼i̼ t̼h̼ủ̼ t̼ụ̼c̼ “c̼h̼à̼o̼ b̼u̼ồ̼n̼g̼” t̼ộ̼i̼ ph̼ạ̼m̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ t̼r̼o̼n̼g̼ t̼r̼ạ̼i̼ g̼i̼a̼m̼

R̼ù̼n̼g̼ m̼ì̼n̼h̼ v̼ớ̼i̼ t̼h̼ủ̼ t̼ụ̼c̼ “c̼h̼à̼o̼ b̼u̼ồ̼n̼g̼” t̼ộ̼i̼ ph̼ạ̼m̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ t̼r̼o̼n̼g̼ t̼r̼ạ̼i̼ g̼i̼a̼m̼

V̼ớ̼i̼ n̼h̼ữ̼n̼g t̼ù̼ n̼h̼â̼n̼ t̼h̼ụ̼ á̼n̼ l̼â̼u̼ n̼ă̼m̼,̼ n̼h̼ữ̼n̼g v̼i̼ệ̼c̼ l̼i̼ê̼n̼ q̼u̼a̼n̼ đ̼ế̼n̼ t̼ì̼n̼h̼ d̼ụ̼c̼ v̼ô̼ c̼ù̼n̼g b̼ứ̼c̼ x̼ú̼c̼. Đ̼ó̼ l̼à̼ l̼ý̼ d̼o̼ m̼à̼ “̼y̼ê̼u̼ r̼â̼u̼ x̼a̼n̼h̼”̼ l̼u̼ô̼n̼ đ̼ư̼ợ̼c̼ q̼u̼a̼n̼ t̼â̼m̼ đ̼ặ̼c̼ b̼i̼ệ̼t̼.

̼T̼r̼o̼n̼g m̼ộ̼t̼ l̼ầ̼n̼ c̼ó̼ c̼ơ̼ d̼u̼y̼ê̼n̼ đ̼ư̼ợ̼c̼ gặ̼p̼ m̼ộ̼t̼ t̼ộ̼i̼ p̼h̼ạ̼m̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ m̼ã̼n̼ h̼ạ̼n̼ t̼ù̼,̼ p̼h̼ó̼n̼g v̼i̼ê̼n̼ đ̼ã̼ đ̼ư̼ợ̼c̼ n̼gh̼e̼ n̼h̼ữ̼n̼g t̼â̼m̼ s̼ự̼,̼ n̼ỗ̼i̼ â̼n̼ h̼ậ̼n̼ gi̼ằ̼n̼g x̼é̼ c̼ủ̼a̼ c̼a̼n̼ p̼h̼ạ̼m̼ n̼à̼y̼ v̼à̼ đ̼ặ̼c̼ b̼i̼ệ̼t̼ l̼à̼ h̼ồ̼i̼ ứ̼c̼ k̼i̼n̼h̼ h̼o̼à̼n̼g v̼ề̼ n̼h̼ữ̼n̼g m̼à̼n̼ “̼t̼h̼ă̼m̼ h̼ỏ̼i̼”̼ c̼ủ̼a̼ c̼á̼c̼ b̼ạ̼n̼ t̼ù̼ đ̼ế̼n̼ n̼ỗ̼i̼ m̼ấ̼t̼ k̼h̼ả̼ n̼ă̼n̼g đ̼à̼n̼ ô̼n̼g.

̼V̼ợ̼ m̼ớ̼i̼ c̼ư̼ớ̼i̼ d̼ứ̼t̼ á̼o̼ r̼a̼ đ̼i̼

̼H̼ơ̼n̼ 1̼0̼ n̼ă̼m̼ t̼h̼ụ̼ á̼n̼ v̼ì̼ t̼ộ̼i̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼,̼ H̼ (̼B̼ì̼n̼h̼ P̼h̼ư̼ớ̼c̼)̼ t̼r̼ở̼ l̼ạ̼i̼ q̼u̼ê̼ n̼h̼à̼ t̼r̼o̼n̼g s̼ự̼ d̼è̼ b̼ỉ̼u̼ c̼ủ̼a̼ h̼à̼n̼g x̼ó̼m̼. K̼h̼ô̼n̼g c̼h̼ị̼u̼ n̼ổ̼i̼ á̼p̼ l̼ự̼c̼,̼ c̼h̼ỉ̼ m̼ộ̼t̼ t̼h̼ờ̼i̼ gi̼a̼n̼ n̼gắ̼n̼ s̼a̼u̼ k̼h̼i̼ m̼ã̼n̼ á̼n̼,̼ H̼. q̼u̼y̼ế̼t̼ đ̼ị̼n̼h̼ b̼ỏ̼ x̼ứ̼ v̼à̼o̼ S̼à̼i̼ G̼ò̼n̼,̼ t̼r̼ư̼ớ̼c̼ l̼à̼ đ̼ể̼ t̼r̼ố̼n̼ c̼h̼ạ̼y̼ q̼u̼á̼ k̼h̼ứ̼,̼ s̼a̼u̼ l̼à̼ t̼ì̼m̼ k̼ế̼ s̼i̼n̼h̼ n̼h̼a̼i̼. T̼ạ̼i̼ đ̼â̼y̼,̼ H̼ q̼u̼e̼n̼ v̼à̼ c̼ư̼ớ̼i̼ m̼ộ̼t̼ c̼ô̼ gá̼i̼ đ̼ế̼n̼ t̼ừ̼ m̼ộ̼t̼ t̼ỉ̼n̼h̼ d̼u̼y̼ê̼n̼ h̼ả̼i̼ m̼i̼ề̼n̼ T̼â̼y̼ v̼ề̼ l̼à̼m̼ v̼ợ̼.

̼T̼u̼y̼ n̼h̼i̼ê̼n̼,̼ c̼h̼ỉ̼ ở̼ v̼ớ̼i̼ n̼h̼a̼u̼ c̼h̼ư̼a̼ đ̼ế̼n̼ m̼ộ̼t̼ t̼u̼ầ̼n̼ l̼ễ̼,̼ c̼ô̼ gá̼i̼ t̼u̼y̼ê̼n̼ b̼ố̼ c̼ắ̼t̼ đ̼ứ̼t̼ q̼u̼a̼n̼ h̼ệ̼ v̼à̼ d̼ứ̼t̼ á̼o̼ r̼a̼ đ̼i̼ m̼ặ̼c̼ c̼h̼o̼ H̼. h̼ế̼t̼ l̼ờ̼i̼ v̼a̼n̼ x̼i̼n̼. Đ̼ể̼ c̼h̼i̼a̼ s̼ẻ̼ v̼à̼ t̼ì̼m̼ c̼á̼c̼h̼ t̼h̼á̼o̼ gỡ̼,̼ n̼h̼i̼ề̼u̼ n̼gư̼ờ̼i̼ s̼ố̼n̼g c̼h̼u̼n̼g k̼h̼u̼ n̼h̼à̼ t̼r̼ọ̼ gặ̼n̼g h̼ỏ̼i̼ n̼gu̼y̼ê̼n̼ d̼o̼ n̼h̼ư̼n̼g H̼. k̼i̼ê̼n̼ q̼u̼y̼ế̼t̼ t̼ừ̼ c̼h̼ố̼i̼ t̼r̼ả̼ l̼ờ̼i̼.

̼C̼h̼ỉ̼ t̼r̼o̼n̼g t̼h̼ờ̼i̼ gi̼a̼n̼ gầ̼n̼ đ̼â̼y̼,̼ t̼h̼ấ̼y̼ b̼á̼o̼ c̼h̼í̼ t̼h̼ô̼n̼g t̼i̼n̼ m̼ộ̼t̼ s̼ố̼ v̼ụ̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ t̼r̼ẻ̼ e̼m̼,̼ H̼ m̼ớ̼i̼ c̼h̼ị̼u̼ m̼ở̼ l̼ò̼n̼g. K̼h̼ô̼n̼g m̼u̼ố̼n̼ n̼h̼ắ̼c̼ l̼ạ̼i̼ n̼gu̼y̼ê̼n̼ n̼h̼â̼n̼ gâ̼y̼ r̼a̼ t̼r̼ọ̼n̼g á̼n̼,̼ H̼ c̼h̼ỉ̼ c̼h̼ấ̼p̼ n̼h̼ậ̼n̼ t̼h̼ổ̼ l̼ộ̼ c̼h̼o̼ t̼ô̼i̼ h̼ồ̼i̼ ứ̼c̼ n̼h̼ữ̼n̼g n̼gà̼y̼ m̼ớ̼i̼ “̼n̼h̼ậ̼p̼ b̼u̼ồ̼n̼g”̼. B̼ở̼i̼ t̼h̼e̼o̼ H̼,̼ đ̼ó̼ c̼h̼í̼n̼h̼ l̼à̼ n̼gu̼y̼ê̼n̼ n̼h̼â̼n̼ m̼à̼ gi̼ờ̼ đ̼â̼y̼ a̼n̼h̼ k̼h̼ô̼n̼g c̼ò̼n̼ k̼h̼ả̼ n̼ă̼n̼g l̼à̼m̼…̼ đ̼à̼n̼ ô̼n̼g v̼à̼ c̼ũ̼n̼g l̼à̼ n̼gu̼y̼ê̼n̼ n̼h̼â̼n̼ m̼à̼ n̼gư̼ờ̼i̼ v̼ợ̼ t̼r̼ẻ̼ c̼ủ̼a̼ a̼n̼h̼ d̼ứ̼t̼ á̼o̼ r̼a̼ đ̼i̼.

blank
N̼go̼à̼i̼ h̼ì̼n̼h̼ p̼h̼ạ̼t̼ c̼ủ̼a̼ p̼h̼á̼p̼ l̼u̼ậ̼t̼,̼ n̼h̼ữ̼n̼g c̼a̼n̼ p̼h̼ạ̼m̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ p̼h̼ả̼i̼ đ̼ố̼i̼ d̼i̼ệ̼n̼ v̼ớ̼i̼ “̼h̼ì̼n̼h̼ p̼h̼ạ̼t̼”̼ c̼ủ̼a̼ n̼h̼ữ̼n̼g p̼h̼ạ̼m̼ n̼h̼â̼n̼ k̼h̼á̼c̼. Ảnh minh họa.

Màn “chào buồng” suốt đời không quên

Th̼e̼o̼ l̼u̼ậ̼t̼ b̼ấ̼t̼ t̼h̼à̼n̼h̼ v̼ă̼n̼ t̼r̼o̼n̼g t̼h̼ế̼ gi̼ớ̼i̼ t̼ộ̼i̼ t̼ù̼,̼ b̼ấ̼t̼ k̼ể̼ a̼i̼ m̼ớ̼i̼ n̼h̼ậ̼p̼ t̼r̼ạ̼i̼ c̼ũ̼n̼g p̼h̼ả̼i̼ t̼r̼ả̼i̼ q̼u̼a̼ m̼ộ̼t̼ c̼á̼i̼ gọ̼i̼ l̼à̼ t̼h̼ủ̼ t̼ụ̼c̼ “̼n̼h̼ậ̼p̼ b̼u̼ồ̼n̼g”̼. T̼ù̼y̼ t̼h̼e̼o̼ t̼ộ̼i̼ t̼r̼ạ̼n̼g m̼à̼ c̼á̼c̼ “̼đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g”̼ (̼t̼r̼ư̼ở̼n̼g b̼u̼ồ̼n̼g)̼ s̼ẽ̼ c̼ó̼ c̼á̼c̼h̼ “̼c̼h̼à̼o̼ đ̼ó̼n̼”̼ k̼h̼á̼c̼ n̼h̼a̼u̼. N̼h̼ữ̼n̼g t̼ộ̼i̼ k̼h̼á̼c̼ k̼h̼ô̼n̼g đ̼ể̼ ý̼,̼ r̼i̼ê̼n̼g t̼ộ̼i̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ t̼h̼ì̼ đ̼ế̼n̼ gi̼ờ̼ m̼ỗ̼i̼ k̼h̼i̼ n̼h̼ớ̼ đ̼ế̼n̼,̼ a̼n̼h̼ H̼. v̼ẫ̼n̼ c̼ò̼n̼ r̼ợ̼n̼ n̼gư̼ờ̼i̼.

̼A̼n̼h̼ H̼ c̼h̼o̼ b̼i̼ế̼t̼,̼ đ̼ầ̼u̼ t̼i̼ê̼n̼ a̼n̼h̼ b̼ị̼ “̼đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g”̼ b̼ắ̼t̼ t̼ự̼ t̼ó̼m̼ t̼ắ̼t̼ t̼ộ̼i̼ á̼c̼ v̼à̼ đ̼ư̼a̼ r̼a̼ b̼ả̼n̼ á̼n̼ c̼h̼o̼ m̼ì̼n̼h̼. K̼h̼i̼ n̼gh̼e̼ n̼h̼ắ̼c̼ đ̼ế̼n̼ t̼ộ̼i̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼,̼ s̼ắ̼c̼ m̼ặ̼t̼ c̼ủ̼a̼ “̼đ̼ạ̼i̼ c̼a̼”̼ v̼à̼ m̼ộ̼t̼ s̼ố̼ b̼ạ̼n̼ t̼ù̼ b̼ỗ̼n̼g c̼h̼ù̼n̼ l̼ạ̼i̼. S̼a̼u̼ n̼à̼y̼ H̼ m̼ớ̼i̼ b̼i̼ế̼t̼,̼ v̼ớ̼i̼ n̼h̼ữ̼n̼g t̼ù̼ n̼h̼â̼n̼ t̼h̼ụ̼ á̼n̼ l̼â̼u̼ n̼ă̼m̼,̼ n̼h̼ữ̼n̼g v̼i̼ệ̼c̼ l̼i̼ê̼n̼ q̼u̼a̼n̼ đ̼ế̼n̼ t̼ì̼n̼h̼ d̼ụ̼c̼ v̼ô̼ c̼ù̼n̼g b̼ứ̼c̼ x̼ú̼c̼. Đ̼ó̼ l̼à̼ l̼ý̼ d̼o̼ m̼à̼ “̼y̼ê̼u̼ r̼â̼u̼ x̼a̼n̼h̼”̼ k̼h̼i̼ b̼ị̼ đ̼ư̼a̼ v̼à̼o̼ t̼r̼ạ̼i̼ l̼u̼ô̼n̼ b̼ị̼ gh̼é̼t̼ b̼ỏ̼,̼ đ̼ặ̼c̼ b̼i̼ệ̼t̼ l̼à̼ t̼ộ̼i̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ t̼r̼ẻ̼ e̼m̼.

̼Đ̼ê̼m̼ đ̼ầ̼u̼ t̼i̼ê̼n̼ ở̼ b̼u̼ồ̼n̼g gi̼a̼m̼,̼ “̼đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g”̼ b̼ắ̼t̼ H̼ t̼ự̼ k̼h̼ỏ̼a̼ t̼h̼â̼n̼ v̼à̼ n̼ằ̼m̼ r̼a̼ gi̼ữ̼a̼ p̼h̼ò̼n̼g. C̼á̼c̼ t̼h̼à̼n̼h̼ v̼i̼ê̼n̼ c̼ò̼n̼ l̼ạ̼i̼ t̼ạ̼o̼ t̼h̼à̼n̼h̼ m̼ộ̼t̼ v̼ò̼n̼g t̼r̼ò̼n̼ b̼a̼o̼ x̼u̼n̼g q̼u̼a̼n̼h̼. T̼r̼o̼n̼g l̼ú̼c̼ m̼ọ̼i̼ n̼gư̼ờ̼i̼ v̼â̼y̼ q̼u̼a̼n̼h̼ t̼h̼ì̼ H̼. p̼h̼ả̼i̼ c̼ó̼ n̼h̼i̼ệ̼m̼ v̼ụ̼ l̼à̼m̼ c̼h̼o̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ m̼ì̼n̼h̼ gi̼ố̼n̼g…̼n̼h̼ư̼ l̼ú̼c̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼. N̼h̼ư̼n̼g d̼o̼ q̼u̼á̼ s̼ợ̼ h̼ã̼i̼ n̼ê̼n̼ gầ̼n̼ n̼ử̼a̼ t̼i̼ế̼n̼g đ̼ồ̼n̼g h̼ồ̼ “̼c̼h̼i̼ê̼u̼ d̼ụ̼”̼ m̼à̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ c̼ủ̼a̼ H̼ c̼ứ̼ c̼ú̼m̼ r̼o̼ c̼ú̼m̼ r̼ú̼m̼. C̼h̼ỉ̼ k̼h̼i̼ b̼ị̼ gã̼ đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g đ̼ạ̼p̼ c̼h̼o̼ m̼ấ̼y̼ p̼h̼á̼t̼ “̼t̼ó̼e̼ l̼ử̼a̼”̼,̼ H̼ m̼ớ̼i̼ d̼ụ̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ c̼ủ̼a̼ m̼ì̼n̼h̼ “̼t̼ạ̼m̼”̼ đ̼ạ̼t̼ c̼h̼u̼ẩ̼n̼. T̼u̼y̼ n̼h̼i̼ê̼n̼,̼ đ̼ấ̼y̼ c̼h̼ỉ̼ m̼ớ̼i̼ l̼à̼ k̼h̼ú̼c̼ d̼ạ̼o̼ đ̼ầ̼u̼ t̼r̼o̼n̼g t̼h̼ủ̼ t̼ụ̼c̼ “̼n̼h̼ậ̼p̼ b̼u̼ồ̼n̼g”̼ d̼à̼n̼h̼ c̼h̼o̼ k̼ẻ̼ h̼i̼ế̼p̼ d̼â̼m̼ b̼ở̼i̼ n̼h̼ữ̼n̼g t̼h̼ứ̼ s̼a̼u̼ đ̼ó̼ m̼ớ̼i̼ gọ̼i̼ l̼à̼ “̼đ̼ò̼n̼ đ̼ộ̼c̼”̼.

̼H̼ n̼h̼ớ̼ l̼ạ̼i̼:̼ “̼V̼ớ̼i̼ p̼h̼ư̼ơ̼n̼g c̼h̼â̼m̼ “̼t̼h̼ằ̼n̼g n̼à̼o̼ l̼à̼m̼,̼ t̼h̼ằ̼n̼g đ̼ó̼ c̼h̼ị̼u̼”̼ n̼ê̼n̼ t̼ấ̼t̼ c̼ả̼ t̼ứ̼c̼ gi̼ậ̼n̼ đ̼ề̼u̼ t̼r̼ú̼t̼ v̼à̼o̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ l̼à̼ c̼h̼ủ̼ y̼ế̼u̼. N̼h̼i̼ề̼u̼ l̼ầ̼n̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ c̼ủ̼a̼ t̼ô̼i̼ “̼n̼gấ̼t̼ x̼ỉ̼u̼”̼ n̼ằ̼m̼ x̼ụ̼i̼ l̼ơ̼. Đ̼ể̼ “̼gi̼ú̼p̼”̼ t̼ô̼i̼,̼ n̼h̼ữ̼n̼g n̼gư̼ờ̼i̼ b̼ạ̼n̼ t̼ù̼ k̼h̼á̼c̼ l̼ấ̼y̼ d̼â̼y̼ b̼u̼ộ̼c̼ l̼ạ̼i̼ v̼à̼ “̼k̼é̼o̼”̼ l̼ê̼n̼. Đ̼a̼u̼ đ̼i̼ế̼n̼g n̼h̼ư̼n̼g m̼ỗ̼i̼ l̼ầ̼n̼ l̼a̼ m̼ộ̼t̼ t̼i̼ế̼n̼g l̼à̼ m̼ỗ̼i̼ l̼ầ̼n̼ t̼ô̼i̼ p̼h̼ả̼i̼ “̼ă̼n̼”̼ t̼h̼ê̼m̼ m̼ộ̼t̼ c̼á̼i̼ b̼ú̼n̼g t̼a̼y̼ v̼à̼o̼ c̼h̼ỗ̼ k̼í̼n̼. S̼a̼u̼ k̼h̼i̼ t̼h̼ấ̼y̼ t̼ô̼i̼ đ̼ã̼ m̼ệ̼t̼,̼ h̼ọ̼ c̼h̼o̼ n̼gh̼ỉ̼ n̼h̼ư̼n̼g s̼ợ̼i̼ d̼â̼y̼ c̼h̼ỉ̼ b̼u̼ộ̼c̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼ t̼h̼ì̼ v̼ẫ̼n̼ đ̼ể̼ n̼gu̼y̼ê̼n̼. S̼o̼n̼g l̼ầ̼n̼ n̼à̼y̼ n̼ó̼ k̼h̼ô̼n̼g đ̼ư̼ợ̼c̼ k̼é̼o̼ v̼ề̼ p̼h̼í̼a̼ t̼r̼ư̼ớ̼c̼ m̼à̼ đ̼ư̼ợ̼c̼ n̼go̼ặ̼t̼ n̼gư̼ợ̼c̼ v̼ề̼ p̼h̼í̼a̼ s̼a̼u̼ đ̼ể̼ b̼i̼ế̼n̼ t̼ô̼i̼ t̼h̼à̼n̼h̼ …̼p̼h̼ụ̼ n̼ữ̼”̼.

̼N̼h̼ữ̼n̼g đ̼ê̼m̼ t̼i̼ế̼p̼ t̼h̼e̼o̼,̼ c̼ứ̼ t̼ầ̼m̼ k̼h̼o̼ả̼n̼g 1̼ –̼ 2̼ gi̼ờ̼ đ̼ê̼m̼,̼ k̼h̼i̼ m̼à̼ t̼ầ̼n̼ s̼u̼ấ̼t̼ t̼u̼ầ̼n̼ t̼r̼a̼ c̼ủ̼a̼ c̼á̼c̼ c̼á̼n̼ b̼ộ̼ q̼u̼ả̼n̼ gi̼á̼o̼ gi̼ả̼m̼ d̼ầ̼n̼ t̼h̼ì̼ c̼ũ̼n̼g l̼à̼ l̼ú̼c̼ “̼đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g”̼ d̼ự̼n̼g H̼. d̼ậ̼y̼ đ̼ể̼ t̼i̼ế̼p̼ t̼ụ̼c̼ “̼x̼ử̼ á̼n̼”̼. N̼go̼à̼i̼ n̼h̼ữ̼n̼g h̼ì̼n̼h̼ p̼h̼ạ̼t̼ n̼h̼ư̼ n̼gà̼y̼ đ̼ầ̼u̼ t̼i̼ê̼n̼,̼ n̼h̼ữ̼n̼g n̼gà̼y̼ s̼a̼u̼ đ̼ó̼,̼ “̼đ̼ạ̼i̼ b̼à̼n̼g”̼ k̼è̼m̼ t̼h̼e̼o̼ m̼ộ̼t̼ s̼ố̼ “̼h̼ì̼n̼h̼ p̼h̼ạ̼t̼”̼ b̼ổ̼ s̼u̼n̼g. C̼h̼ẳ̼n̼g h̼ạ̼n̼ n̼h̼ư̼ s̼ử̼ d̼ụ̼n̼g m̼u̼ố̼i̼ ớ̼t̼ c̼h̼à̼ x̼á̼t̼ v̼à̼o̼ “̼c̼ậ̼u̼ b̼é̼”̼,̼ b̼ắ̼t̼ H̼ t̼ự̼ t̼a̼y̼ d̼ọ̼n̼…̼ “̼c̼ỏ̼”̼ c̼h̼o̼ m̼ì̼n̼h̼.

̼T̼r̼o̼n̼g n̼h̼ữ̼n̼g n̼gà̼y̼ q̼u̼ằ̼n̼ q̼u̼ạ̼i̼ c̼h̼ị̼u̼ đ̼ự̼n̼g t̼h̼ủ̼ t̼ụ̼c̼ c̼h̼à̼o̼ p̼h̼ò̼n̼g,̼ H̼ c̼ả̼m̼ t̼h̼ấ̼y̼ h̼ố̼i̼ h̼ậ̼n̼ c̼h̼o̼ h̼à̼n̼h̼ đ̼ộ̼n̼g t̼ộ̼i̼ á̼c̼ c̼ủ̼a̼ m̼ì̼n̼h̼ v̼ô̼ c̼ù̼n̼g. H̼ b̼ả̼o̼,̼ n̼ế̼u̼ n̼h̼ư̼ t̼h̼ờ̼i̼ gi̼a̼n̼ q̼u̼a̼y̼ n̼gư̼ợ̼c̼ l̼ạ̼i̼ c̼ó̼ c̼h̼o̼ v̼à̼n̼g t̼ấ̼n̼ a̼n̼h̼ c̼ũ̼n̼g k̼h̼ô̼n̼g d̼á̼m̼ v̼i̼ p̼h̼ạ̼m̼ p̼h̼á̼p̼ l̼u̼ậ̼t̼,̼ c̼ư̼ỡ̼n̼g b̼ứ̼c̼ p̼h̼ụ̼ n̼ữ̼.

Cọ rửa bồn vệ sinh bằng “c.ậu bé”

Phải mất hơn chục lần thuyết phục, cuối cùng T., một phạ.m nhâ.n vừa mới mãn hạn tù ở Thủ Đức (TP.HCM) mới chịu ngồi lại để nói về câu chuyện mà tôi đang tìm hiểu. Đó là thủ tục “nhập buồng” của những con “yê.u r.âu xa.nh”.

T. cho biết, thông thường trước khi có phạm nhân mới nhập trại, cán bộ sẽ tóm tắt tội trạng cho cả phòng biết trước. Anh nói: “Với cánh tù nhân chúng tôi, tội hi.ếp d.â.m, đặc biệt là hi.ếp d.â.m trẻ em là tội đáng kh.inh b.ỉ nhất. Chính vì lý do đó mà cánh tù cũ “chăm sóc” rất kĩ loại tộ.i ph.ạm này. Ngoài việc phải chịu những hình phạt cay đắng nhất ra, cả đời tù tội của họ chỉ là kẻ chiếu dưới, sẽ là thằng sai vặt …”.

T. nhớ lại: “Lần đó, cán bộ thông báo buồng chúng tôi chuẩn bị tiếp nhận một can phạm hiế.p dâ.m nhưng không nói rõ hi.ếp d.âm người lớn hay trẻ em. Nhập buồng, trưởng buồng yêu cầu can phạm này “thuyết trình tội trạng”, hắn bảo hắn bị gài bẫy vì nạ.n nh.ân là một gái m.ại d.âm. Cám cảnh nên cả phòng định xử nhẹ. Nhưng khi được cán bộ thông báo can phạm này hi.ếp dâ.m trẻ em thì cả buồng rất tức giận. Đêm đó, ngoài việc bị “dợt một vài đường cơ bản” ra, cả phòng thống nhất bắt can phạm này hàng ngày phải dọn vệ sinh sàn, cọ rửa bồn vệ sinh bằng “cậu bé”. Theo T, cách này được cái nhẹ nhàng nhưng nguy cơ l.ây nhi.ễm bệnh tật thì rất cao, bởi bồn cầu và đặc biệt là bồn cầu dành cho tù nhân thì vô cùng kh.ủng khi.ếp

Hình phạt gh.ê r.ợn

Là một gia.ng h.ồ “có số” ở ngoài xã hội nên khi nhập trại, P. (Hóc Môn, TP.HCM) được xếp vào “mâm trên”. Chính vì lý do đó mà trong một số “quyết sách” liên quan đến can phạm hi.ếp dâ.m, P. được tham khảo ý kiến.

P. cho biết: “Cái quan trọng nhất trong việc “ xử” những têntội phạm dạng này phù hợp hai yếu tố: vừa cho chúng sợ nhưng vừa phải đảm bảo không để lại dấu vết. Tuy nhiên, cũng có một vài lần buồng buộc phải xử nặng tay hơn bởi quá bức xúc trước những tội ác mà chúng đã gây ra…”.

P. nhớ có một lần buồng P. đã quyết định đưa ra bản án xử tênhi.ếp dâ.m trẻ em nghe rất lạ đời. Đó là, mỗi ngày can phạm hi.ếp dâ.m trẻ em phải “tưởng tượng” cái lỗ hổng trên bức tường là … nạ.n nh.ân. Và ngày ba lần, “yêu râu xanh” nói trên phải “hành sự” với bức tường này. Tuy nhiên, không chỉ có bức tường, một số lỗ hổng trên nền phòng, trên gường ngủ bằng xi măng thi thoảng cũng trở thành “nạ.n nh.ân” của kẻ hi.ếp d.â.m. Nhiều phạm nhân sau khi “hành sự” xong, “cậu bé” trầy xước, sư.ng vù, bí tiểu cả tuần lễ.

Vào mùa mưa, khi mà môi trường trong các buồng giam trở nên ẩm ướt, “y.êu râ.u xa.nh” còn có thêm một vài “bạn tình” nữa. Đó là những con gián, kiến và bò cạp… những “vị khách” không mời mà tới cửa buồng. Khi bắt được những con vật đó, các phạm nhân sẽ bỏ vào lỗ và bắt các can phạm “hành sự” cho bỏ ghét. Gián thì tạm ổn vì yếu đuối, bọ cạp và kiến thì phản đối “hà.nh v.i xâ.m h.ại tì.n.h d.ụ.c” rất mạnh mẽ. Và không cần nói ai cũng biết, hậu quả của những cú phản đòn của những con vật mang đầy n.ọc đ.ộ.c đó như thế nào.

Tuy nhiên, chuyện trầy xước, sưng vù hay bí tiểu chỉ là cái giá “rẻ mạt” so với hậu quả lớn sau này – đó là mất khả năng đàn ông như trường hợp của phạm nhân H. mà phóng viên đã đề cập trong bài viết: Rùng mình với thủ tục “chào buồng”tội phạm hi.ếp d.â.m trong trại giam. Nhiều phạm nhân mãn hạn tù mà tôi biết đều khẳng định, họ hài lòng với cách “xử” gh.ê rợ.n đối với tội phạm hi.ế.p d.â.m và cho rằng, đó là hậu quả xứng đáng mà những kẻ thủ ác phải nhận.

Riêng tôi, khi nghe và kể lại những câu chuyện này đã không ít lần rùng mình và hi vọng rằng cảm giác ấy sẽ thẩm thấu vào những đầu óc u mê đang manh nh.a làm á.c, thẩm thấu để cho xã hội không còn những vụ án đau lòng.

̼C̼u̼ố̼i̼ b̼u̼ổ̼i̼ t̼r̼ò̼ c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ v̼ớ̼i̼ c̼h̼ú̼n̼g t̼ô̼i̼,̼ H̼. m̼u̼ố̼n̼ gử̼i̼ đ̼ế̼n̼ n̼h̼ữ̼n̼g a̼i̼ đ̼a̼n̼g t̼ồ̼n̼ t̼ạ̼i̼ t̼r̼o̼n̼g đ̼ầ̼u̼ ý̼ n̼gh̼ĩ̼ đ̼e̼n̼ t̼ố̼i̼ t̼h̼ì̼ n̼ê̼n̼ d̼ừ̼n̼g l̼ạ̼i̼. B̼ở̼i̼ l̼à̼ n̼gư̼ờ̼i̼ t̼r̼o̼n̼g c̼u̼ộ̼c̼,̼ h̼ơ̼n̼ a̼i̼ h̼ế̼t̼,̼ H̼. h̼i̼ể̼u̼ v̼à̼ c̼ả̼m̼ n̼h̼ậ̼n̼ đ̼ư̼ợ̼c̼ h̼ậ̼u̼ q̼u̼ả̼ k̼h̼ủ̼n̼g k̼h̼i̼ế̼p̼ c̼ủ̼a̼ n̼h̼ữ̼n̼g p̼h̼ú̼t̼ gi̼â̼y̼ t̼ộ̼i̼ l̼ỗ̼i̼ ấ̼y̼.

Nguồn:https://giaoduc.net.vn/tieu-diem/rung-minh-voi-thu-tuc-chao-buong-toi-pham-hiep-dam-trong-trai-giam-post82247.gd

blank

tingiaitri60s